Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma

Thời gian không đợi ai. Kể từ khi chào đời, chúng ta cứ từng phút từng giây tiến đến gần đoạn kết, về cái chết. Đời sống con người là như vậy, thế giới này, vũ trụ này, tất cả đều như vậy cả…

Tâm của chúng ta đây, cho dù hiện tại chứa đầy vô minh và khổ đau, vẫn có thể chuyển thành tâm giác ngộ của một đấng Phật đà. Nếu nói về vật chất tiền tài thì đúng là nên tri túc, đừng ham muốn. Nhưng trên lĩnh vực tâm linh, vì tiềm năng của tâm thức con người không giới hạn mà đời sống thì lại có hạn, cho nên phải cố gắng tối đa, tận dụng khoảng thời gian sống ngắn ngủi để làm hết những gì tâm có thể làm được, nhờ kiếp người quý giá này…

Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma

Thursday, October 30, 2014

“Kép-xừn” luận

Cũ là
"Nước về bản vùng cao"
Mới là "Tắm"
Phàm đã là “chơi máy ảnh” thì đã có hơi hướng nhiếp ảnh gia rồi. Mà phàm là nhiếp ảnh gia, là đã có hươi hướng của nghệ sỹ rồi. Mà phàm là nghệ sỹ, là phải có tí lơ tơ mơ, “loãng mạng”, “mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây, để tâm hồn treo ngược lên cành cây…” (“Yêu là són ở trong quần một ít”, í lộn, “Yêu là chết ở trong hồn một ít”, Xuân Diệu.[1])

Wednesday, October 29, 2014

Gặp lại bác thằng bần (2)

Hồi Chợ Giời “đỉnh cao” của sự buôn bán đông đúc, đã có những gièm pha lời ra tiếng vào, “học hành làm gì, đi buôn nhiều tiền giàu nhanh hơn…”, và ngay thời sinh viên đi học, cũng không tránh khỏi cái vòng xoáy đó, nhà nghèo, không bươn chải lấy đâu ra tiền đóng học, phụ gánh sinh hoạt gia đình, rồi lúc ốm đau… Nhưng vốn truyền thống gia đình không có máu cờ bạc, nên tuyệt đối ngồi đó, xem đó nhưng hoàn toàn không học được những trò đó.

Tuesday, October 28, 2014

“Kiêu bạc” là gì?

Nguyễn Tuân
(1910 - 1987)
Khi viết bài “Người Hà Nội kiêu bạc” thật là cũng không chú ý tại sao lại dùng từ “kiêu bạc” trong ngữ cảnh đó, hôm nay có một bác có tuổi đang sống ở nước ngoài hỏi, mình mới để ý, thật đúng là sơ suất và rất thiếu sót. Vậy thì phải chăng mình đã hiểu hết được tiếng Việt? Chắc chắn là chưa và sẽ không bao giờ hiểu hết được, mỗi hôm một bài học mới.

Monday, October 27, 2014

Gặp lại bác thằng bần (1)

Ngồi "buôn chuyện nước chè vỉa hè" với “hai ông anh” thấy một bộ mặt quen quen, cười tươi tỉnh hất hàm vừa như chào, vừa như mời gọi. Bộ mặt đầu hói lơ thơ tóc, bộ mặt rỗ, cái mũi với đầu mũi to, sống mũi cong võng làm cho đầu mũi chìa ra ngoài một cục, hàm răng nham nhở cái vàng, cái nâu, cái nhô ra, cái lõm vào, cái nhọn cái mòn nhe ra, thật khôi hài và hóm hỉnh. Bộ mặt ấy đang ngồi trên cái xe Wave Alpha tầm chục năm tuổi, nhìn mình – bộ mặt của người xe ôm đã gần 60 tuổi.

Sunday, October 26, 2014

Người Hà Nội kiêu bạc

Phố Hàng Lược
Nikon N80.
AF-D 28mm f/2.8

Kodak Gold 100
Nhắc đến người Hà Nội kiêu bạc ta nhớ đến hình ảnh của anh Nhật Tân trong chuyện “Sống mãi với thủ đô” của Nguyễn Huy Tưởng. Thanh niên Hà Nội hào hoa biết nhảy đầm, lái ô tô và đương nhiên bắn tiếng Pháp pằng pằng… Anh Nhật Tân luôn áo khoác “ra-gờ-lăng” lòe xòe, mũ phớt như sau này chú kỹ sư Robert Nguyễn Thành Luân trong “Ván bài lật ngửa” mặt mũi căng thẳng đi trong rừng cao su, húc cả vào mạng nhện… 

Friday, October 24, 2014

"Lô-ghích" là cái "ghì"?

Hồi đại học chơi với “mấy cô em” trường y rất nghịch. Chúng nó cứ trêu một thày giáo trẻ người tận Thái Bình Nam Định Thanh Hóa gì đó, mới ra trường. Thày lúc giảng cứ khăng khăng, một điều “lô-ghích”, hai điều “lô-ghích”… mấy cô bé cử một em xinh xắn nhất, mắt bồ câu mi cong vút, chớp chớp, hỏi thỏ thẻ: “Thưa thày, thế lô-ghích là cái ghì ạ?”, rồi “lũ đểu” về mà cười hi hí với nhau…

Vậy “lô-ghích” là cái “ghì” vậy?

Thursday, October 23, 2014

"Xóa phông" or not "xóa phông"?

Cái giống nghệ thuật nhiếp ảnh đến là kỳ. Ngày xưa hồi chưa có internet chụp phim đã cãi nhau sứt đầu mẻ trán, bây giờ thì bom nổ đầu rơi máu chảy tè le trên mạng, cứ là kinh hồn.