Năm 1985, khi V. Putin nhận
nhiệm vụ tình báo viên ở Dresden, CHDC Đức cũ, thì Emmanuel Macron chỉ là một
chú bé học tiểu học. Cuộc đời cũng khó có ai học được chữ ngờ, một ngày tay
tình báo lão luyện, sành sỏi trên chính trường lại nhanh chóng đến gặp “chú
nhóc” ngay khi nhận được lời mời.
Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma
Thời gian không đợi ai. Kể từ khi chào đời, chúng ta cứ từng phút từng giây tiến đến gần đoạn kết, về cái chết. Đời sống con người là như vậy, thế giới này, vũ trụ này, tất cả đều như vậy cả…
Tâm của chúng ta đây, cho dù hiện tại chứa đầy vô minh và khổ đau, vẫn có thể chuyển thành tâm giác ngộ của một đấng Phật đà. Nếu nói về vật chất tiền tài thì đúng là nên tri túc, đừng ham muốn. Nhưng trên lĩnh vực tâm linh, vì tiềm năng của tâm thức con người không giới hạn mà đời sống thì lại có hạn, cho nên phải cố gắng tối đa, tận dụng khoảng thời gian sống ngắn ngủi để làm hết những gì tâm có thể làm được, nhờ kiếp người quý giá này…
Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma
Tuesday, May 30, 2017
Monday, May 29, 2017
Chuyện vịt chuyện ngan
Nghỉ hè, bà ngoại bảo hai thằng
cháu, anh em “con dì con già” với nhau: “Chúng mày phải có việc gì đó mà làm,
chứ cứ chơi nhong nhóng nó hư người.” Hai thằng “nhong nhóng hư người” thực ra,
thằng lớn 10 tuổi là mình, thằng bé 5 tuổi là nó, chưa có mấy khái niệm về việc
phải có một “công ăn việc làm.”
Friday, May 26, 2017
“Vấn nạn nghỉ hè”
Ông bạn vong niên gọi điện một
cách gấp gáp, vời sang để bàn ngay một chuyện về một vấn đề vừa nổi lên cực kỳ
cấp bách: làm thế nào để trông thằng cháu ngoại sắp “rơi vào đầu ông bà.” Số là
con gái bác ấy định cư ở Châu Âu, đã nhập vào quốc tịch của nước họ rồi, và hai
đứa con chuẩn bị nghỉ hè. Bố mẹ chỉ có thể trông được một đứa, còn đứa kia – “tống”
về cho ông bà.
Wednesday, May 24, 2017
Bại não
Có những bạn sinh ra đã không
được làm người bình thường – những người tàn tật bẩm sinh, mà trong đó những bạn
bị bại não là các trường hợp đáng thương nhất. Cạnh nhà mình có một bạn như vậy:
bố của bạn ấy cũng là bạn hàng xóm bằng tuổi mình, có hai cô con gái. Cô lớn
hơn Bôn Ba Nhi Bá một tuổi, thì bình thường và rất xinh, cao trắng giống mẹ. Em
của cô bé, kém Nhi Bá một tuổi, thì lúc bạn ấy khoảng gần 20 tháng tuổi bị một
cơn ốm nặng – và từ đó bị bại não.
Monday, May 22, 2017
Câu chuyện tình yêu thứ nhất: “Điểm Gờ là điểm gì?”
Một ngày đẹp trời, mình có được
cái diễm phúc đến “làm việc” với hẳn cô giám đốc Nhà xuất bản. Thế nào mà lúc
chia tay tiễn biệt, mình còn được ưu ái tặng đến ba cuốn sách cầm về mà ngâm cứu.
Khiêm tốn mà khoe một tí, mình
có một tài năng rất lớn là cắt móng tay, móng chân cho trẻ con, khéo ghê lắm,
hi hi… Chẳng hiểu sao nhiều nhà, cắt toàn lẹm vào sâu tay và chân con, làm cho
bé khóc ré lên và cái sự “cắt ăn sâu” đó nó để lại di chứng rất lâu, mãi thịt mới
đùn ra được. Mình để ý, các nhà toàn mua cái bấm móng tay bé xíu rồi cắt theo
kiểu bấm dồn từ một khóe ra, cứ đi một lúc là lẹm. Trong khi đó mình toàn xài
cái bấm móng tay thật to, “càng to, càng khỏe” và lựa lựa, đặt nhẹ nhàng vào và
bấm thẳng tưng một nhát, rồi lại lựa, cắt nhát nữa… cho đến khi nào được cái
móng tay tròn trịa thì thôi.
Wednesday, May 17, 2017
“Bàn đạp” Syria của Putin: vững chắc hay sa lầy?
![]() |
| Cuộc gặp ở Sochi, 5/2017 Putin - Erdogan |
Cho đến trước thời điểm năm
2014, Syria là nước duy nhất mà Nga còn duy trì căn cứ quân sự của mình ở nước
ngoài. Thời điểm năm 2014 cũng là năm mà cả thế giới đổ dồn những cặp mắt vào
Putin và nước Nga, khi mà nước này – sau sự kiện Maidan ở Ucraina đã nhanh
chóng sáp nhập bán đảo Crimea vào lãnh thổ nước mình.
Việc Nga mở “mặt trận thứ hai”
bằng chiến dịch không kích ở Syria từ cuối năm 2015, được đánh giá như một nước
cờ cao của Putin để thoát khỏi tình trạng khó khăn do lệnh trừng phạt mà phương
Tây áp đặt, cũng như có thể tìm tiếng nói chung, và có được chỗ ngồi vững chắc
bên bàn đàm phán về một Syria sau nội chiến.
Monday, May 15, 2017
“Thực phẩm bẩn” và “ngôn ngữ bẩn”
Trước khi bài viết này lên báo
và lên mạng, mình có viết đôi ý kiến ở vài status trên Facebook, và có một bình
luận rất đáng chú ý về cái “phong trào” này: “Nó phô tất tật những cái xấu xa,
mất nết của mình. Đời kể thế cũng là hảo hớn. Vả nó chỉ chửi hiện tượng xã hội,
chưa bao giờ biên để đả một cá nhân nào.” Điều này làm cho mình liên tưởng đến “trào
lưu lõa thể,” thì người ta chỉ trần truồng ra một nhẽ, nhưng ở đây không chỉ bắt
cái cơ thể vật lý của mình khỏa thân, “phong trào ngẩu pín” còn khỏa thân cả
trong tâm hồn, bằng cách chỉ ra: “Cái của anh bé tí” “Còn anh kia thì cong
queo, xấu xí…”
Đó không phải là cách đấu
tranh để xã hội tốt đẹp hơn, lại càng không phải là cách tô điểm cho cuộc sống.
Muốn cuộc sống tốt hơn, đẹp đẽ hơn không nhất thiết chúng ta phải tô son trát
phấn lên trên một cơ thể tàn tạ, nhưng cũng chẳng có nghĩa cứ lôi xềnh xệch cái
cơ thể tàn tạ ấy ra vứt ngoài đường.
Cách để hoàn thiện bản thân và
giúp những người xung quanh làm điều đó, là trước mắt phải nhìn nhận rõ mình
còn có những tật xấu gì, và tự mình sửa chữa – còn những tật xấu của người khác
thì như Đức Phật dạy “Không nói lỗi người,” việc phản ánh cũng được nhưng phải
tế nhị và phải tùy duyên, tùy hoàn cảnh. Không phải lúc nào cũng sừng sộ lên được,
như thế chẳng ai người ta nghe được, chỉ có gây sân hận không cần thiết và “oan
oan tương báo” thù ghét không bao giờ dừng.
Cách đây 20 năm, trong một lần
cơ quan kéo nhau đi liên hoan ngoài quán thịt bò rừng hay ngựa hoang gì đó, tôi
có được thử ăn món “ngẩu pín.” Nôm na, nó là bộ phận sinh dục của con bò (ngựa)
đực.
Ngay miếng đầu tiên cắn vào,
đã phải nhè ra ngay vì nó… khai quá, dù người đầu bếp có vẻ cũng đã cố gắng làm
thật kỹ, và biết bao gia vị hành ngò vào cũng không át được cái mùi của nước tiểu
kia.
Subscribe to:
Posts (Atom)






