Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma

Thời gian không đợi ai. Kể từ khi chào đời, chúng ta cứ từng phút từng giây tiến đến gần đoạn kết, về cái chết. Đời sống con người là như vậy, thế giới này, vũ trụ này, tất cả đều như vậy cả…

Tâm của chúng ta đây, cho dù hiện tại chứa đầy vô minh và khổ đau, vẫn có thể chuyển thành tâm giác ngộ của một đấng Phật đà. Nếu nói về vật chất tiền tài thì đúng là nên tri túc, đừng ham muốn. Nhưng trên lĩnh vực tâm linh, vì tiềm năng của tâm thức con người không giới hạn mà đời sống thì lại có hạn, cho nên phải cố gắng tối đa, tận dụng khoảng thời gian sống ngắn ngủi để làm hết những gì tâm có thể làm được, nhờ kiếp người quý giá này…

Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma

Tuesday, March 31, 2015

Cường xe ôm


Từ khi chuyển lên quận Cầu Giấy ở đến nay được chục năm, thân nhất với Cường. Thời gian bị hạn chế đi xe máy, cấm cả lái ô tô thì thật là thân.

Monday, March 30, 2015

Châu Nam Cực nằm ở đâu?

Hồi nhỏ mình rất thích học địa lý, say mê xem bản đồ và luôn luôn ước mong có được một quả địa cầu như ở trường. Thỉnh thoảng, mẹ mình mượn ở trường mẹ dạy đem về, khi thì quả địa cầu tự nhiên, trên đó biểu diễn địa hình, sông suối, cao nguyên, sa mạc… Còn có quả địa cầu hành chính, vẽ các nước. Nước Liên Xô, luôn luôn được tô màu hồng. Nay nước Nga, người ta cũng vẫn tô màu hồng, ý là "nước tốt."

Thursday, March 26, 2015

Vụn vặt 46 – Hà Nội chặt cây và ông cụ cựu thủ tướng qua đời…

Cây gỗ mỡ trồng cả đồi trên rừng
Một. Mình mù tịt về cây cối. Đi công tác rừng rú nhiều nhờ cậu trợ lý chỉ bảo tận tình, cũng biết cái rừng trồng loại cây có thân sáng màu, thẳng tắp như thước kẻ kia, mà tít trên mới có lá, là cây mỡ. Cây này được bà con trồng phủ xanh đất trống đồi núi trọc cùng với cây keo, keo lai, keo tai tượng, keo lá tràm gì đó. Giá gỗ mỡ để “bóc đóm” bán cho thương lái sản xuất gỗ ván, tầm tầm như keo, nghĩa là chỉ vài chục nghìn một cây.

Tuesday, March 24, 2015

Về vụ ông bác sỹ giám đốc bệnh viện sản từ chối mổ cho phóng viên

Việc gì không biết thì không dám nói, về vụ này biết đến đâu xin nói đến đấy.

Thứ nhất, đây là trường hợp yêu cầu mổ dịch vụ - mà đã là dịch vụ thì thuộc phạm vi điều chỉnh của chế định hợp đồng dịch vụ khám chữa bệnh, tức là “việc dân sự.” Đã là hợp đồng dịch vụ khám chữa bệnh, hay nói chung hơn, đã là hợp đồng phải dựa trên nguyên tắc bình đẳng và tự nguyện từ cả hai bên tham gia hợp đồng. Người được điều trị có quyền đề nghị bên cung cấp dịch vụ là bệnh viện mời bác sỹ mổ, trên cơ sở bác sỹ đó đồng ý.

Có con chim non trong áo mưa


Thực sự cái “lệ” này, không được mình coi trọng cho lắm, nhưng được vợ “dạy,” thấy đúng và nay thì cứ thế thi hành… Đó là chuẩn bị quà cho con đem tặng các cô giáo nhân các ngày lễ, để con có khái niệm sống quan tâm đến người khác hơn. Nay thì chính mình cũng thay đổi, vì không chỉ sống có mình mình, mà còn con còn cái. Ngày Tám tháng Ba, cùng con trai đi mua hoa để tặng bà, tặng mẹ, tặng em gái nó… Nó còn cả cuộc đời ở phía trước và những cách cư xử đó rất cần cho nó.

Thursday, March 19, 2015

Dạy con dạy cha

Một ngày ra cầu thang bỗng xây xẩm mặt mày và ngã, may mà chưa lộn xuống tầng dưới – trước đó mấy năm đã luôn luôn cảm thấy mệt trong người, mắt hay bị tối lại và đau đầu nhưng không phát hiện ra bị sao cả. Lần đầu bị nặng như thế, đo huyết áp thấy cao hơn 200mm Hg và đi khám thì bác sỹ chẩn đoán là bị một khối u nhưng không mổ được vì không tìm thấy chỗ.[1] Từ đó những cơn tương tự như vậy đến nhiều hơn và bắt buộc mình phải ngồi nhà cũng nhiều hơn trước đây. Rỗi rãi hơn, mình dành nhiều thời gian cho các con hơn và cũng lên mạng giao du nhiều hơn.

Thanh Minh trong tiết tháng Hai

Thế là chỉ còn một ngày nữa là hết tháng Giêng Âm lịch – cái Tết chốt lại một năm nhuận hai tháng Chín, vì thế mà năm nay mãi hạ tuần tháng Hai Dương lịch mới đến Tết.

Lâu lắm không để ý các ngày tiết, tự dưng giở cuốn Bảng đối chiếu Âm Dương lịch ra và phát hiện, chính ngày mùng Một Tết là tiết – “Vũ Thủy” – (Ẩm ướt,) thảo nào mà nồm ngay như thế. Nhớ hồi bé bà ngoại bảo những năm Tết muộn như thế này là ít nồm, mùa hè đến sớm, nóng sớm. Bà ngoại chăm xem lịch, cuốn lịch bờ-lốc treo trên tường thời bao cấp in xấu, bé xíu, nhưng đầy đủ… bà còn xem cuốn lịch túi nữa, mỗi năm mua cho bà một cuốn, thỉnh thoảng mượn của bà, giở ra xem các ga tàu hỏa từ Bắc vào Nam in ở đằng sau…