Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma
Thời gian không đợi ai. Kể từ khi chào đời, chúng ta cứ từng phút từng giây tiến đến gần đoạn kết, về cái chết. Đời sống con người là như vậy, thế giới này, vũ trụ này, tất cả đều như vậy cả…
Tâm của chúng ta đây, cho dù hiện tại chứa đầy vô minh và khổ đau, vẫn có thể chuyển thành tâm giác ngộ của một đấng Phật đà. Nếu nói về vật chất tiền tài thì đúng là nên tri túc, đừng ham muốn. Nhưng trên lĩnh vực tâm linh, vì tiềm năng của tâm thức con người không giới hạn mà đời sống thì lại có hạn, cho nên phải cố gắng tối đa, tận dụng khoảng thời gian sống ngắn ngủi để làm hết những gì tâm có thể làm được, nhờ kiếp người quý giá này…
Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma
Monday, August 28, 2017
Thời sống ảo
Friday, August 4, 2017
“Cấm đỗ xe trước cửa nhà tôi!”
Nhà tôi trong một con ngõ rất
vừa vặn hai chiếc ô tô tránh nhau, mà ngõ lại được “bít hậu” bởi một khu đô thị
mới nên rất đông đúc. Thời buổi khó khăn đủ đường, đến chỗ đỗ xe cũng là cả một
vấn đề nên mới có chuyện dân cũng cấm người khác đỗ xe.
Đếm suốt ngõ, có đến chục cái
biển, nhẹ thì “Đề nghị không đỗ xe” “Xin đừng đỗ xe chắn cửa…” Nói quả đáng tội,
cái ngõ này mà bị đỗ xe vào cửa thì chẳng thể ra vào gì được, đến đi bộ chắc
cũng phải bắc thang mà trèo qua thôi chứ đừng nói đến chuyện dắt xe máy hay
đánh ô tô ra vào. Chắc chắn là không thiếu những người vô ý vô tứ, đỗ thẳng xe
vào cửa nhà khác mà thăm ai đó trong khu vực, vui chuyện mà quên hẳn đi chiếc
xe đang chình ình làm khó bao người.
Wednesday, July 26, 2017
“Bớ làng, bớ làng, có thằng bắt cóc!”
Một đứa trẻ rời nhà – như thời
“bao cấp” cách đây mấy chục năm trước hết gọi là trẻ lạc, đi báo công an nhờ
nhà chức trách tìm thì gọi là “báo trẻ lạc.” Ngay như Tây họ cũng gọi là
“Missing,” chưa rõ lý do để khẳng định rằng làm sao cháu lại biến mất. Ở xứ ta
vào thời kỳ thế giới phẳng của mạng xã hội, chẳng ai bảo ai cứ thế khẳng định
luôn là “bị bắt cóc.”
Monday, July 24, 2017
Vụn vặt 57: Níu kéo
Đi từ bể bơi về, đỗ ở ngã ba đèn đỏ thấy một cô phía trước cứ nhớn nhác
hỏi ba bốn bác, một anh công sở, một bác dáng dân chở hàng và một anh bộ đội,
ai cũng lắc. Cô gái đi tiếp trông có vẻ rất hoang mang. Vượt lên hỏi, em tìm đường
đi đâu? “Em tìm ra Viện Nhi anh ạ.” “Thế thì em phải đi như thế này…” Hà Nội có
nhiều đường mới trên cao dưới thấp, cầu vượt cầu viếc, phân làn lung tung nhiều
khi chẳng biết đường nào mà chỉ.
Friday, July 21, 2017
Người đàng ngoài
Tuần trước đại gia đình về quê
bên ngoại, tận nam Trung bộ. Ngồi ăn sáng trong nhà ăn khách sạn, mình có viết
một câu cảm thán: “Đi đâu cũng gặp người Bắc “mạnh vì gạo, bạo vì tiền”.”
Có bác trên Facebook viết chắc
càng ra gần… Trung Quốc, thì tính cách người ta càng giống nhau. Om xòm, ầm ĩ…
Chuyện này chúng ta sẽ bàn sau, nhưng rõ ràng đến nay, sau hai mấy gần 30 năm
đi làm ăn, lang thang khắp nơi, gặp người ở khắp các vùng của Tổ Quốc, mình
cũng nhận ra rằng người Bắc từ khi đất nước giàu lên, họ giàu lên nhanh hơn người
Nam nhiều. Và cũng từ đó, quanh họ cũng có nhiều chuyện để nói.
Wednesday, July 19, 2017
“Con hơn cha là nhà có phúc”
Monday, July 17, 2017
“Những phi công tiêm kích”
“Истребители” Là bộ phim truyền
hình gồm hai phần, phần 1 năm 2013 và phần 2 năm 2015. Phần đầu lấy bối cảnh mặt
trận Xô - Đức sau chiến thắng Stalingrad và chuẩn bị bước vào trận đánh vòng
cung Kursk. Phần sau là thời điểm Hồng quân tiến sang đất Ba Lan.
Subscribe to:
Posts (Atom)





